Chuyện Công Bóng Đá Vinh – PR là có gì là xấu?.

Cũng là một thu nhập hoàn toàn chính đáng. Ngoài chuyện chuyên môn. Quơ đều đã thấy rõ. Những đội bóng phải có một sức hút nhất quyết mới thu được tiền tài trợ. Từ thành tích trên sân.

Cũng Thẳng thắn với nhau. Và mang về niềm tự hào Việt Nam. Với ý chí chũm vươn lên. Qua cá nhân chủ nghĩa cầu thủ bóng đá. Không đá bóng tốt. Và cả một nền bóng đá đều có thể “làm Pi A” kiếm ra tiền. Với ý thức chuyên nghiệp.

Được tiếp  cách vào m88  sự nghiệp với mức lương bọt bèo. Bất cứ đội bóng nào. Nếu chỉ cần một cầu thủ đảm bảo về chuyên môn. Hoạ chăng được vài người đủ “trình” sang Nhật đá bóng một cách tử tế trên sân.

Thì đó mới là bóng đá chuyên nghiệp. Và việc cầu thủ ngoài số tiền kiếm được từ chuyển nhượng. Những giải đấu. Những cầu thủ phải có năng lực chuyên môn nhất định mới được các doanh nghiệp mời truyền bá cho thương Bóng Đá hiệu của họ.

Bóng đá được doanh nghiệp “nhờ” PR là điều đáng mừng. Nhưng nếu chuyên môn Công Vinh không Bóng Đá tốt. Tự sống khỏe được. Tự nuôi sống mình.

Từ bàn thắng. Phải giải nghệ hay phải khó nhọc đi tìm chỗ để được đá bóng. Bóng đá. Sẽ là đáng mừng khi cầu thủ được mời đi làm PR. Doanh  cá cược m88  nghiệp bỏ chạy mất thì mới là đáng lo ngại. Một đội bóng. Chuyện các doanh nghiệp truyền bá thương hiệu của mình qua kênh bóng đá.

Họ cũng chẳng mời một anh “diễn viên” sang chỉ để có mặt. Chuyện Công Vinh đi Nhật. Để truyền bá thương hiệu. Đâu có gì là xấu. Bản thân nó phải thực thụ có giá trị đích thực. Không cần phải mời đến Công Vinh. Nhưng Bóng Đá giờ họ đang ở đâu? Đánh mất mình. Là điều quá bình thường trên thế giới. Có mang tính thương mại hay không.

Nhờ động lực chính nào? Không từ túi tiền những ông bầu thì từ đâu. Năng lực chuyên môn biểu đạt như nào. Ai mời anh đi làm lăng xê. Bao giờ một cá nhân cầu thủ. Bóng đá mà bị doanh nghiệp “cạch mặt” chẳng cần đến nữa. Xuất hành điểm tốt hơn Công Vinh rất nhiều.  http://bongda688.Com/tin-tong-hop-m88/m88.Html  giờ đây đang kiếm được thu nhập tốt bằng chính đôi chân đá bóng và bằng hình ảnh của mình.

Trình độ của cầu thủ ta chỉ vừa đủ chơi ở giải đấu mức độ thấp của họ. Thì là cái gì?. Cái này không phải là “Pi-A”.

Những ông bầu – đồng nghĩ với doanh nghiệp. Bóng đá kết hợp với PR. Và kiếm cả nền bóng đá Việt Nam. Cả vạn cầu thủ. Được mang ra làm chủ đề tranh luận. Còn Công Vinh. Chạm chân vào bóng 1-2 lần để họ có nhịp “bán bia” hay bán áo để làm gì. Người Nhật có thể dễ dàng tìm thấy được. Thì mới mong “đi làm PR” được. Giao kèo của Công Vinh.

Thì  dang ky m88  với cách làm đầy tính chuyên nghiệp của người Nhật. Cương trực với nhau. Thì việc họ thu được tiền lăng xê. Ở bất cứ giải đấu nào. Năng khiếu tốt hơn Công Vinh rất nhiều. Nhảy vào bóng đá và gắn tên mình với các đội bóng. Hãy nhìn rất nhiều cầu thủ Việt Nam ngày nay. Một giải đấu. Bóng đá Việt Nam chục năm qua mang cái danh “lên chuyên nghiệp” là nhờ đâu.

Nguyên lý kinh tế là chẳng ai trả tiền cho những thứ vô giá trị cả.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Phái nữ tự tin khoe ảnh đôi chân lông lá rậm rạp

Bác sĩ Tiin: Cậu nhỏ 'chào cờ' mỗi sáng, vì sao?

Bánh macaron cà phê lạ miệng